• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 672: Vậy làm đi.


Để có thể khiến cho Kim Lão Tiên Sinh quy phục thật sự. Ma Tùng Quân cần phải cho lão hiểu rằng hắn đang ban ơn cho lão ta, lão ta gia nhập hắn vào thời điểm này là may mắn, chứ không phải là hắn mời lão đến để lão ban ơn cho mình. Giá như có Klara ở đây, cô ta có thiên phú rất mạnh về trận pháp, ít nhiều cũng có thể hù dọa Kim Lão Tiên Sinh một phen.

“Đại nhân muốn ta làm sao để chứng minh?” – Kim Lão Tiên Sinh tự tin nói.

“Cái đó phải là ngươi tự chứng minh với ta như thế nào để ta tin, chứ không phải là ta nghĩ nên làm thế nào thế nào để ngươi mới tin ta. Đúng chứ?” – Ma Tùng Quân cười nhạt một tiếng.

“Đầu tiên là về trận pháp, đại nhân cứ xem nơi này của ta, nó được duy trì bằng linh khí. Linh khí thế giới này vốn đã cạn kiệt, trước đó ta đã kịp thời tạo ra một cái đại trận để kéo linh khí từ tinh không vũ trụ về đây, dùng chính linh khí đó để thi triển cái đại trận này.” - Kim Lão Tiên Sinh nói với giọng điệu đầy tự hào.

“Không ngoài khả năng cáo mượn oai hùm. Nếu ngươi làm được cái đại trận tương tự như thế này ở một nơi khác trong vòng 1 ngày, thì ta có thể suy nghĩ lại. Nên nhớ, chỉ là suy nghĩ lại.” – Ma Tùng Quân gật gù đầu mà nói.

“Thế thì không được, linh lực trong cơ thể ta không đủ. Chỉ miễn cưỡng có thể duy trì sự sống của ta.” – Kim Lão Tiên Sinh lắc đầu nói.

“Đây là đan dược hồi phục linh lực, cỡ ngươi nên uống nửa viên thôi. Hồi phục lại linh lực, ta chọn địa điểm, ngươi thi trận thế nào?” – Ma Tùng Quân nói.

Rốt cuộc Ma Tùng Quân vẫn là người ra đề, nhưng cái đề này chỉ là bước đầu tiên thử nghiệm.

Nhận lấy viên đan dược của Ma Tùng Quân, Kim Lão Tiên Sinh kích động không thôi. Lão nhìn ra được mấy Tu Tiên Giả sau lưng Ma Tùng Quân đều đạt cảnh giới Hóa Thần, lại còn là người của thời đại trước, thậm chí còn nghe qua danh tiếng của lão.

Bọn họ đều có linh lực sung túc, chứng tỏ lời Đại Cathay nói là thật. Chưa kể viên đan dược trên tay, lão cảm nhận được nó còn rất tươi mới, như vừa mới ra lò không lâu. Để chế tạo được đan dược thì phải có dược thảo, mà có dược thảo thì phải trồng, muốn trồng cho nó đủ điều kiện để chế tạo đan dược thì linh khí nơi đó phải nồng đậm và sung túc.

Không chỉ mình Ma Tùng Quân mới đánh giá Kim Lão Tiên Sinh, mà lão ta cũng đang đánh giá ngược lại Ma Tùng Quân. Lão sợ rằng mình ra khỏi đây, sẽ bị đối phương bắt đi, mà môi trường của đối phương có khi chẳng hơn chỗ lão là bao, nếu thế chẳng phải thiệt thòi ư?

Bất quá Ma Tùng Quân đã đưa ra viên đan dược hồi phục linh lực này, Kim Lão Tiên Sinh cũng có thể tin tưởng phần nào. Lão cầm nó, biết dược lực mạnh yếu của viên thuốc này ra sao, nên quyết định làm theo lời Ma Tùng Quân, cắt đôi nó ra rồi nuốt vào trong bụng.

“Hự!” – Kim Lão Tiên Sinh trợn mắt lên.

Đan điền vốn luôn trong tình trạng nhấp nháy của lão suốt ngàn năm qua, cuối cùng nó cũng nhận được nhận một luồng linh lực tinh thuần và tràn đầy. Trong thoáng chốc đó khiến cho lão hơi say linh khí, có chút không quen, nên lão vội ngồi xuống điều tức.
— QUẢNG CÁO —

Vốn chỉ là Trận Pháp Sư, không chú trọng trong việc tu luyện nên có thể nói linh lực trong đan điền của lão không nhiều bao nhiêu. Nửa viên đan dược này mang đến lượng linh khí còn vượt quá dự tính của lão.

Nhưng cũng may là Kim Lão Tiên Sinh vẫn có thể ép xuống được. Sau đó liền thở phào ra một hơi.

“Ma đại nhân, vui lòng chọn vị trí!” – Kim Lão Tiên Sinh mỉm cười đầy tự tin mà nói.

“Theo ta!” – Ma Tùng Quân nói một tiếng rồi từ từ phi người bay lên cao.

Kim Lão Tiên Sinh lập tức bay theo hắn, mấy tay Hóa Thần kia cũng vậy, để lại Đại Cathay, Huyết Phong và Hải Đường các nàng không biết bay ở dưới.

Bất giác cả nhóm cúi đầu nhìn sang mấy con chim gà của Đại Cathay.

“Nhìn cái gì? Mấy con này chưa chở người được!” – Đại Cathay vội ôm đám chim con vào lòng mà nói.

Sau đó bọn họ lại dời ánh mắt sang con rùa lửa đang trôi lềnh bềnh giữa bờ hồ. Con rùa đó trông có vẻ là biết bay, gương mặt của nó còn hơi nghệt ra khi bị bọn họ nhìn trúng.

“Ta chỉ mới Hóa Hình, chưa phải Yêu Tôn. Không biết bay!!” – Rùa lửa vội vàng giải thích.

“Hóa hình? Hóa thành hình người ta xem!” – Đại Cathay hất mặt nói.

Nghe thế rùa lửa liền hóa thành hình người, là một tên lùn cục mịch, ba vòng như một, tròn như thùng phi với mái tóc phập phồng như ngọn lửa.

Hắn vừa hóa thành hình, không biết vì quá xấu hay sao mà Đại Cathay giật mình đến mức té xuống đất. Hắn vội quay mặt đi chỗ khác mà bụm miệng lại, đến cười cũng không dám người.

Có điều hắn nhịn được, nhưng các nàng Hải Đường và Thảo Kiều lại không nhịn được cười lớn thành tiếng. Chỉ có H’nia Phùng Linh là mắt không sáng, không thể nhìn được hình dáng của rùa lửa ra sao, thông qua năng lượng sống truyền lại thì nàng chỉ cảm nhận được thân hình của rùa lửa kia quả thật rất kì lạ.

“Được rồi… ngươi biến lại thành rùa đi. Lần sau đừng biến thành người nữa, trừ khi muốn chọc chết người ta.” – Đại Cathay cố làm mặt nghiêm mà nói.
— QUẢNG CÁO —

“Ta biết là ta xấu… thời đại này không đủ linh khí để biến thân, chứ ta có muốn đâu?” – Rùa lửa ngồi cái oạch xuống giữa hồ mà khóc lớn.



Quay lại với Ma Tùng Quân và Kim Lão Tiên Sinh.

Lúc này Ma Tùng Quân dắt lão đến hoang mạc Muruthala, khí hậu ở đây cực kì nóng bức. Muốn tạo sương mù ở một nơi thế này phải nói là hơi làm khó Kim Lão Tiên Sinh. Chỉ là hơi làm khó một chút.

“Đại nhân, ta xin phép kiểm tra địa mạch nơi này.” – Kim Lão Tiên Sinh mỉm cười báo với Ma Tùng Quân một tiếng.

Sau khi nhận được cái gật đầu của hắn, lão lập tức bay đi khắp hoang mạc Muruthala. Vô tình mấy người nhà Agir phát hiện ra lão, vốn định đuổi đi thì thấy Ma Tùng Quân bay ở đằng sau phất tay nên đành thôi.

Kim Lão Tiên Sinh tinh ý phát hiện ra được vấn đề trên liền âm thầm đánh giá Ma Tùng Quân lại một lần nữa. Ngàn năm ở trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê nhưng trước đó lão vẫn biết cái hoang mạc này vốn vô chủ.

Một nhóm Ma Pháp Sư trông có vẻ không tầm thường, thế mà lại là thuộc hạ của Ma Tùng Quân ở cái nơi hoang vắng này. Vừa bay, Kim Phong Đình vừa bấm chỉ tay tính toán một chút. Bất chợt ánh mắt dừng lại ở bên bờ hồ mình vừa bay qua kia.

“Không ngờ ở bên dưới có một tàn tích của thời đại cũ. Thật đáng tiếc, nếu ta phát hiện sớm hơn thì… thôi ta hiểu rồi!” - Kim Phong Đình mỉm cười lẩm bẩm một câu.

“Mấy ngàn năm trước ta bay qua đây không hề có cái hoang mạc này, ngàn trước tự dưng lại có? Ra là vậy… vẫn còn một cái nhánh long mạch khác ở gần đây.”

Nói rồi Kim Phong Đình bay về một phương khác, lão đáp xuống một khu vực có vô số mỏm đá lớn nhỏ khác nhau. Ở đây đất đai đặc biệt khô cằn hơn nơi khác do có quá nhiều đá lớn. Lão phất tay, khiến cho vài chục viên sỏi xung quanh khẽ bay lên.

Những viên sỏi theo lệnh của lão, bay lên những tảng đá xung quanh. Nói là tảng đá, nhưng thực chất chúng quá lớn để xem là một tảng đá, nhưng cũng chưa đến mức được gọi là núi. Chiều cao của những tảng đá này rơi vào khoảng 10 20m, thân của chúng thon dài, dựng thẳng lên như những cái cây xương rồng mọc giữa hoang mạc này.

Thời điểm viên sỏi cuối cùng rơi xuống một tảng đá trống, thì cũng là lúc hàng chục tảng đá xung quanh bắt đầu run lên bần bật. Ma Tùng Quân bay ở trên cao cũng cảm nhận được sự run rẩy đó, nó không chỉ đến từ mặt đất, mà dường như đến từ một nơi nào đó sâu dưới lòng đất nữa.

Cảm giác sâu bên dưới lòng đất còn có một sức mạnh tự nhiên gì đó chưa được khai phá. Điều đó khiến Ma Tùng Quân nhíu mày lại, Kim Lão Tiên Sinh này chẳng lẽ và dựa vào thứ gì đó gọi là long mạch trong mấy bộ môn phong thủy ư? Ban nãy hệ thống có đọc được khẩu miệng của lão ta, có thể chính là long mạch.
— QUẢNG CÁO —

“Ma đại nhân, để ta giải thích cho ngài. Thời đại này ngoại trừ tinh không vũ trụ vẫn còn linh khí ra thì long mạch dưới lòng đất chính là một trong những nơi còn lại có thể tích tụ số linh khí ít ỏi xung quanh.”

“Đại nhân có biết long mạch không?” – Kim Lão Tiên Sinh mỉm cười hỏi Ma Tùng Quân.

“Biết một chút!” – Ma Tùng Quân gật đầu đáp.

“Thế thì tốt, đỡ cho ta phải giải thích nhiều. Long mạch thường chia ra làm nhiều nhánh khác nhau, bao gồm nhánh chính và nhiều nhánh phụ. Giống như một con sông rẽ ra nhiều nhánh, nhánh chính của long mạch đang được dùng để duy trì một thứ gì đó… Lão phu đoán rằng đó chính là một phế tích của thời đại trước, một vùng tiểu thế giới có linh khí.

“Nên hiện tại ta phải tìm ra nơi đó trước, hủy đi sự liên kết giữa long mạch và nơi đó thì mới sử dụng được cái long mạch này.” - Kim Phong Đình giải thích cho Ma Tùng Quân.

“Đừng giải thích cho ta, với tình hình hiện tại, không động vào những thứ liên quan đến con người. Ngươi làm được hay không, chỉ có hoặc không.” – Ma Tùng Quân híp mắt lại nói. Từ lời của lão, có thể lão đã biết được hoang mạc này có phế tích.

Thấy Ma Tùng Quân làm khó mình, Kim Phong Đình mỉm cười nói:

“Một khi nhánh long mạch ở đã lấy ra sử dụng, thì sẽ dẫn đến thiếu hụt linh khí tại nơi khác. Đại nhân, nếu ta thi trận ở đây, một tiểu thế giới đang được duy trì bởi long mạch này có thể bị sụp đổ. Thế thì quá đáng tiếc rồi.”

Lão đây nói thẳng ra là muốn làm khó ngược Ma Tùng Quân, lão muốn moi thêm thông tin từ hắn từ cái phế tích dưới bờ hồ kia. Nếu Ma Tùng Quân chưa khai phá được phế tích, lão sẽ giúp, tiện thể tìm kiếm một ít đồ tốt.

Còn nếu hắn khai phá được rồi thì cũng được, lão có thể dùng cái này để xem Ma Tùng Quân sẽ quyết định điều gì, từ đó có thể đánh giá được con người hắn.

“Thế à? Vậy làm đi.” – Ma Tùng Quân thản nhiên nói. Mặt hắn chẳng có một chút cảm xúc gì.

...

P/s: Tết lì xì 2c cho các lão kk

Mời đọc Khấu Vấn Tiên Đạo , truyện cổ điển tiên hiệp hay, chuẩn phàm nhân tu tiên.
Hãy quăng bông, tặng hoa và đánh giá truyện khi đạt 30c nha các bác. Cho ta miếng dộng lực để ra chương nhanh hơn và chất lượng hơn. Hãy cmt nhiệt tình ở dưới.