• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 815: Các nơi phản ứng
Chính quyền Liên Xô cũng thực hiện nghiêm túc lời hứa của mình, chỉ trong vòng 1 tháng ngắn ngủi, các vùng đất được quản lý bằng mắt thường cũng thấy được sự thay da đổi thịt, tiếng ca ngân nga cả ngày lẫn đêm, nụ cười luôn hiển hiện trên mặt. Trong ngôi nhà mới tinh, được dựng lên giữa quảng trường Đỏ, Gorky báo cáo tình hình bằng những con số cụ thể, dù ai cũng sớm lường trước nhưng khi nghe xong, đều cảm thấy sửng sờ, cảm thấy bản thân đánh giá còn thấp. Mất một lúc lâu, bầu không khí yên lặng mới được đánh vỡ bởi tràng pháo tay dài không dứt, mọi ánh đổ dồn về phía Lê - nin đầy sự sùng kính. Lê - nin lòng lâng lâng nhưng vẫn giữ vẻ đạm nhiên bên ngoài, trầm giọng:

“ Đây là một bước tiến nhỏ của Liên Xô, nhưng là bước tiến dài của chủ nghĩa cộng sản. Nhưng tiềm lực chưa phải là hết, theo mọi người chúng ta cần bổ sung thêm gì.”

Gorky đáp:

“Trẻ em là tương lai của quốc gia, theo tôi ta cần chú trọng phát triển giáo dục, lấy nó làm trọng tâm. Đầu tiên, tận dụng những lâu đài chiếm được làm lớp học, bổ nhiệm những người biết chữ làm giáo viên. Thứ hai, thực hiện chế độ giáo dục bắt buộc với trẻ em dưới 10 tuổi. Thứ ba, để khuyến khích, những năm đầu miễn phí toàn bộ từ ăn uống tới sách vở.”

Stalin phản đối:

“Giáo dục là cần thiết, nhưng chưa tới nỗi quá bức thiết. Ngân sách đang eo hẹp, quân đội cũng giật gấu vá vai, nên không cần lo quá nhiều.”

Gorky hừ lạnh:

“Tri thức là sức mạnh, không làm luôn, chúng ta sẽ lạc hậu.”

Lê - nin thấy bầu không khí căng thẳng, quyết:

“Việc giáo dục theo kế hoạch mà Gorky đưa ra khá ổn, nhưng cần cẩn trọng làm từng bước. Theo tôi trước tập trung xoá nạn mù chữ.”

Nghe xong, Gorky gật đầu. Thấy Lê - nin nói xong, Krupskaya cao giọng:

“Thưa đồng chí Bí thư, tôi nghĩ chúng ta cần làm triệt để thêm khẩu hiệu ‘Đoàn kết là sức mạnh’?”

Thấy ánh mắt ngạc nhiên, Krupskaya tiếp:

“Đất đai mỗi khu vực có sự tốt xấu khác nhau, dù chúng ta phân phát dưới hình thức bốc thăm, đảm bảo tính công bằng, nhưng tiếng phàn nàn vẫn có. Chưa kể, công cụ lao động thiếu thốn, cộng thêm vài gia đình chỉ có phụ nữ và trẻ em, sức lao động nhỏ, khiến vài mảnh đất vẫn còn bỏ hoang. Tôi sau khi tham khảo nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt là Liên Bang thì thấy chúng ta cần xây dựng chế độ hợp tác xã. Khi đó, sức lao động được tận dụng tối đa, ruộng đất không bỏ hoang, năng suất cao nhất.”

Lê - nin gật đầu:

“Tốt, việc này tôi giao cho đồng chí thực hiện. Cần ai hỗ trợ hãy thoải mái đề xuất.”

Stalin nhìn quanh, không thấy ai nêu ý kiến, vội đứng lên, nói:

“Quân đoàn Cheka dưới sự huấn luyện đã tương đối ổn, tôi thấy chúng ta có thể tiếp tục thực hiện chính sách tằm ăn tơ, lấy Kiwi làm hạch tâm mở rộng ra xung quanh.”

Gorky nhíu mày;
— QUẢNG CÁO —


“Sa Hoàng dưới sự giúp đỡ của Napoleon, Kutuzov càng ngày càng ổn, trước khi có sự ủng hộ từ bên ngoài đặc biệt là Liên Bang, đối đầu không có lợi? Ta nghĩ nên chậm một chút.”

Stalin phản bác:

“Khu vực hiện nay không quá nghèo, nhưng tương lai nếu phát triển thêm, khó duy trì cân bằng thu chi. Chưa kể, tên Yuli Martov luôn nhìn chằm chằm bên này, mặc dù chúng ta che giấu rất kỹ nhưng giấy khó gói được lửa. Ngồi đợi không bằng chủ động, chưa kể ta có thể nhân đó gây tiếng vang trên thế giới.”

Lời lẽ khiến Lê - nin bị thuyết phục, sau khi đắn đo một hồi, gật đầu:

“ Được, nhưng trước khi tiến hành, cần cậu xây dựng kế hoạch chi tiết trình lên, đảm bảo chậm mà chắc.”

Stalin cười:

“Vâng.”

Những vấn đề khác cũng được nêu ra và bàn luận. Liên Xô bước vào sự cao độ phát triển lần thứ 2.

*

Một tháng tiếp theo, quân đoàn Cheka dưới sự chỉ huy của Stalin bắt đầu tản ra xung quanh, thế như che tre, đặc biệt có bài học kinh nghiệm từ trước cùng nhằm đúng vào sự uất hận đã có từ lâu của người Nga, kế hoạch tiến hành vô cùng thuận lợi, không cần tốn quá nhiều sức đã chiếm được vùng lãnh thổ gấp đôi ban đầu, tinh thần binh lính lên cực cao. Không phải vấn đế lương thảo, thì có lẽ Stalin cũng không dừng chân. Mà hành động không kiêng dè này, lập tức lan rộng tới khắp nơi.

Cung điện mùa đông, Pavel I sắc mặt khó coi, trầm giọng:

“Trước đây hắn phạm lỗi, nhưng ta xét thấy tư tưởng tốt chẳng qua lầm đường, đã cho một cơ hội tự soi xét, nhưng đúng là nhờn nhiều chó liếm mặt, Kutuzov, ái khanh hãy điều người dẹp, bắt sống Lê - nin về đây.”

Yuli Martov vội can:

“Thưa Sa Hoàng, việc này trước không vội. Tư tưởng của Lê - nin dù cách tân, nhưng bản chất lại là phiên bản tối giản của Lạc Việt giáo. Thần sợ rằng đây là kế hoạch mà Liên Bang đứng đằng sau. Một khi ta đàn áp, bọn chúng có thể dùng con bài ‘nhân quyền, dân chủ’, làm cớ xâm lược.”

Nghe tới Liên Bang, Pavel I lập tức ỉu xìu, bởi dù tâm niệm là tương lai sẽ đánh bại Liên Bang, đòi lại vùng đất cũ, nhưng Pavel I hiểu, bây giờ chưa phải lúc phù hợp để đối đầu trực tiếp. Đúng lúc này, Napoleon bước ra:

“Thưa Sa Hoàng thần có cách?”

Pavel I mắt sáng rực:

“Ái khanh mau nói.”
— QUẢNG CÁO —


Napoleon đáp:

“Chúng ta sẽ dùng gậy ông đập lưng ông. Ban đầu, ngài viết một tờ chiếu chỉ, trong đó phần mở đầu dùng mọi mỹ từ khen ngợi cách làm Lê - nin là tốt. Tiếp theo bầy tỏ sự buồn rầu vì Lê - nin cùng chung chí hướng cách mạng mà làm không bàn bạc, khiến sự tự do, thoải mái đến muộn với dân Nga; gây ra sự hiểu lầm giữa hai bên, khiến đồng bào tự giết hại lẫn nhau. Cuối cùng, hy vọng Lê - nin đến Thủ đô bàn bạc, tìm phương hướng đúng đắn, phù hợp hai bên, để chung tay xây dựng 1 nước Nga hùng cường, dân Nga hưởng sự tự do.”

Kutuzov nói:

“ Quả nhiên là cậu, cách nâng giết qua hay.”

Pavel I hiểu ra, cười lớn:

“Tốt, ái khanh đúng là cánh tay phải đắc lực của ta. Việc này quan trọng, những việc khác tạm thời tạm thời bỏ qua, ba người cùng phối hợp thực hiện thật tốt cho ta.”

“Vâng.” Cả ba đồng thanh.

*

Thủ đô Berlin, Frederick II cũng biết, Thái tử Wilhelm nói:

“Thưa cha, đây là cơ hội lớn, chúng ta sẽ liên lạc và tài trợ cho Lê - nin, để hắn đối trọi cùng Sa Hoàng. Dù thắng thua có ra sao, thì nước Nga sẽ tất loạn, mặt phía Bắc ổn. Khi đó ta có thể an tâm tiến về phía Đông mà không cần phân tán quá nhiều lực lượng.”

Frederick II gật đầu:

“Vậy kế hoạch này giao ai tiến hành?”

Mặc dù là người đề ra kế hoạch, biết có thể tận dụng việc này để tạo tiếng vang, nhưng Thái tử Wilhelm cũng biết việc này muốn xử lý hoàn hảo khó hơn lên trời, bởi tư tưởng hai bên khác biệt, đặc biệt Lê - nin nổi tiếng là kẻ bảo thủ. Tâm tư này, những người khác cũng hiểu, nên bầu không khí nhất thời trầm lặng. Ở một góc, Thiên Tước cũng trầm ngâm, bởi Lê - nin chính là danh nhân, dù không để ý, nhưng không ít thì nhiều hắn đã từng nghe; chưa kể nếu có sự giúp sức thì việc chống lại Nguyễn Toản thuận tiện hơn, nghĩ đến đây vội bước ra:

“Thưa Quốc Vương, việc này để cho thần đảm nhiệm.”

Frederick II sững sờ, lo lắng:

“Kiwi gió lạnh, ái khanh chịu được không? Chưa kể Lê - nin chúng ta chưa từng tiếp xúc, nguy hiểm luôn tiềm tàng.”

Thiên Tước đáp:

“Việc này ảnh hưởng tới kế hoạch tương lai, giao cho người khác thần thật không an tâm. Ngoài ra, thần đã có đối sách nhất định, dùng danh nghĩa đảng dân chủ Đức gặp mặt.”
— QUẢNG CÁO —


Frederick II thở dài:

“Nếu ái khanh đã quyết, thì ta đồng ý.”

Xong nhìn Möllendorff, tiếp:

“Khanh hãy tuyển chọn những người tốt nhất đi cùng Thiên Tước. Đảm bảo mọi tình huống có xảy ra, thì sự an toàn phải được đảm bảo.”

Möllendorff đáp:

“Vâng.”

*

Đảo Hawai, Nguyễn Toản khẽ lẩm bẩm:

“Thật không ngờ sớm xuất hiện? Hiệu ứng cánh bướm ư?”

Xong nhìn người bên cạnh:

“Ngươi để Cu Tý và Trà My tiếp xúc người này. Tuỳ tình huống mà tiến hành, coi như bài kiểm tra ta dành cho cả hai.”

Bóng đen nhanh chóng biến mất, Nguyễn Toản ngồi dây vươn vai:

“Đến lúc dọn dẹp rồi.”

Những nơi khác cũng mang tâm tư khác nhau tiếp xúc, mọi ánh mắt gần như đổ dồn vào Kiwi.

Tàu rực lửa tô màu nắng hạ
Sóng dữ gầm vang vọng trời xa
Thuốc súng đen, xác quân thù như rạ
Máu đỏ hồng quyết giữ núi sông ta!
Thịnh Thế Diên Ninh
Truyện đã hoàn. Mọi người có thể cho mình đánh giá 5* và nhận xét. Cảm ơn