• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Hùng Ca Đại Việt
Chương 193: Giải cứu chi chiến: ‘Yêu’!!!!!

“KHÔNGGGGGGGGG!”

Lạc Lãm ba người vừa giải quyết xong cái kia kì quái Goblin. Thì cũng không có lại trễ nãi. Chạy tới Hồ Mị Nhi nơi tập trung.

Hơn mười phút sau bọn hắn đã sắp đến, từ phía xa từng trận đánh nhau tiếng la giết len lỏi qua màng mưa đã nhỏ đi phần nào vào trong lỗ tai ba người.

Biết là Hồ Mị Nhi nhiệm vụ. Bọn họ cũng không kinh ngạc. Chỉ cho là một trận đánh cầm chân như trong kế hoạch mà thôi.

“Nhanh chúng ta nhanh chân một chút giúp lấy Hồ tộc trưởng chút ít sức lực.”

Lạc lãm nói. Dù sao cũng là đồng minh. Bọn hắn cũng không thể ngồi xem mặc kệ không phải sao?

Nhưng để Lạc Lãm ba người kinh ngạc là. Vừa định gia nhập chiến cuộc bọn họ. Mắt còn chưa phân tích rõ tình huống bên tai đã nghe thấy một cô gái bị phẫn tiếng hét.

Ba người bản năng bị đó tiếng hét hấp dẫn. Thì ra đúng là Hồ San. Mà nàng trên tay. Thì là đã bị một cái thật sâu vết chém gục ngã cùng với máu tươi chảy ròng nam nhân.

“Là Trần Vân đại ca!”

Đinh Vũ kinh hoảng hô. Lạc Bối cùng Lạc Lãm đương nhiên cũng nhận ra. Sắc mặt cũng hoảng sợ không thôi.

“Đi! Ta trên người còn có một phần [Bạch Nhũ Thủy]. May mắn còn có thể cứu người.”

Lạc Lãm nói xong cũng nhanh chân phóng về phía trước.

……

“Trần Vân, ngươi đừng dọa ta! Ngươi còn sống mà đúng không! Trần Vân.”

Hồ San sắc mặt trắng xám thân hình run rẩy ngây ngốc ngồi đó. Vô lực hỏi thăm Trần Vân. Nàng nhịn không được nghĩ về lời nói của hắn khi nãy.

…..


Hơn mười phút trước, ngay sau khi Lạc Lãm ba người vừa giết đi con kia Goblin Shaman.

[Yêu Hồ Hậu] đang nằm nhoài sau lưng chiến cuộc. Lập tức nó như cảm nhận được cái gì tinh thần phấn chấn đứng dậy.

“Mị Nhi nha đầu cấm chế bị giải trừ!”

Nó vừa nhắc nhở vừa tỏa ra trong người yêu lực. Nãy giờ bi khuất nhất phải kể đến nó a. Trơ mắt nhìn chính mình con cháu chết đi mà không thể làm gì. Là cỡ nào bức nhục một loại trải qua.

Vì thế khi cấm chú vừa tan. Nó lập tức thi triển yêu thuật. Đầu tiên nó sử dụng trước một loại liệu thương diện rộng kĩ năng.

Trong không khí xuất hiện một loại thoang thoảng mùi hương. Phe ta hay cụ thể hơn là Hồ tộc bên này hít vào lập tức một trận thần thanh khí sản.

Vết thương trên người tuy không có lành lại. Nhưng thể lực cùng đau đớn đều nhận được có lợi phục hồi.

Không những thế khi Hồ tộc binh sĩ thở ra có một loại cực nhỏ màu đỏ sậm hạt bụi cũng bay ra theo. Những này hạt nhỏ lơ lửng trong không khí.
— QUẢNG CÁO —

Nhìn như vô tri nhưng lại như có ý thức chuyên môn chọn không phải kẻ địch loại sinh vật theo đường hô hấp mà chui vào cụ thể ở đây là lũ Orc rồi.

Lập tức chỉ thấy trước nhất hít vào mấy con Orc cả người uể oải xuống thấy rõ. Hơi thở thô trọng cổ họng còn hừ hừ rên rỉ như bị đau. Dù trên người không có thêm ra bất cứ cái nào vết xước.

Làm xong những này [Yêu Hồ Hậu] vẫn không có dừng lại. Nó lại lập tức thi triển ra một loại khác yêu thuật. Mà đối tượng là số còn lại không nhiều [Hồ Yêu].

Trong miệng ngâm nga không biết là thế nào giai điệu. Vừa mới được hồi sức khỏe [Hồ Yêu] trên thân lại phủ thêm một vòng hào quan.

Chúng nó răng nanh cùng móng vuốt và cả cái đuôi nữa đều ngưng ra thêm hư ảnh. Đuôi thì thêm một cái mờ nhạt hình bóng. Móng nanh lại là ảo ảnh kéo dài hết sức là quỷ dị.

Tất cả [Yêu Hồ] nhận được ân sủng đều đồng loạt dựa theo chúng nó nữ hoàng điệp khúc ngâm nga. Rồi bất chợt nhảy xổ vào cấu xé nãy giờ vẫn đánh giết chúng nó Orc.

[Yêu Hồ Hậu] vừa lòng gật đầu. Ở phàm cấp giai đoạn chỉ là cường giả trên đường một bước thật bé. Kể cả yêu thuật hay pháp thuật.. ở giai đoạn này đều liệt vào cấm kị.

Chỉ có số ít cực hiếm chủng tộc hoặc đỉnh tiêm văn minh cái nôi thì mới có thể miễn cưỡng sử dụng một hai.

Lấy [Yêu Hồ Hậu] bây giờ thực lực sử dụng hai lần quần buff kĩ năng như vậy thực là giới hạn của nói rồi.

Dù vậy cũng đã đủ! Nó tin chắc chỉ cần như vậy chiến cuộc có thể sẽ thay đổi.

Như để ấn chứng nó suy nghĩ. Hồ Mị Nhi, Hồ San, Hồ Hương đều cảm nhận được phong ấn bãi bỏ. Cả cảm giác bị hạn chế hành động đều mất đi không còn.

Các nàng lập tức bộc phát các loại yêu thuật đánh cho bọn Orc hoa rơi nước chảy. Nhất là Hồ San nàng tu vi hơn xa lũ Orc.

[Yêu đao] trên tay nàng bắt đầu hóa thân tử vong nữ thần. Chỉ thấy vừa mới liên hợp lại áp chế nàng hai con Orc đã dễ dàng bị nàng đao chém chết.

Nàng sử dụng một loại rất kì lạ yêu thuật. Chỉ cần bị đao cắt trúng thì bọn Orc thân hình đột nhiên cứng lại. Trở thành dê cá bị làm thịt.

Cảm thấy thế cục đã ổn định. Nhưng Hồ San biết chân chính uy hiếp chính là đằng kia to lớn màu vàng con Orc.

Hồ San nhìn nó vẫn ung dung ăn thịt Hồ tộc thi thể. Hồ San trong lòng lập tức một giận. Lao đến khiêu chiến nó. Mặc cho phía sau Hồ Mị Nhi liên tục quát lui.

“Tộc trưởng ngài yên tâm! Ta sẽ cẩn thận.”

Hồ San để lại một câu thì đã đánh tới con Orc.

Màu vàng con Orc trong mắt hiên lên một tia khinh miệt thần sắc. Tiện tay nhặt lên cự đao. Nghênh đón Hồ San.

Lúc đầu Hồ San đánh rất là thoải mái. Nàng thầm nghĩ con Orc này ngoài sức mạnh đại một điểm.Ngoài ra cũng không có gì. Kể cả là tốc độ hay kĩ xảo đều là xa xa không bằng nàng.

Nàng dễ dàng né tránh con Orc một đòn. Lại tiện tay chém nó một đao. Lập tức con Orc có vẻ hơi tê liệt Hồ San lại lao lên chém tiếp vài cái mới nhẹ nhàng thối lui.

Nàng là dự định mài chết này to lớn Orc thủ lĩnh.

….

Trần Vân một đường hành quân gấp. Hắn cơ thể bên trong nguyên lực tiêu hao đã không nhỏ. Sắc mặt không dễ nhìn miệng lớn thở gấp.

Tất cả để hắn kiên trì như vậy đúng là chỉ để xác nhận hắn đơn phương tình đầu có hay không gặp nguy hiểm.
— QUẢNG CÁO —


Xa xa nghe thấy đánh nhau thanh âm, Trần Vân lại càng gấp rút tiến lên. Chỉ thấy trước mặt Hồ tộc bên này tuy dưới đất nhìn qua đã chết không ít người. Nhưng xét bây giờ chiến cuộc lại là chiếm thượng phong ưu thế.

“Hồ tộc trưởng ta tới giúp ngài!” Trần Vân không chút do dự hô to một tiến. Chỉ huy lấy cũng đã thấm mệt binh sĩ thành lập đội hình. Trước sau giáp công lũ Orc. Làm lũ Orc đã lạnh vì tuyết còn rét vì sương.

Hồ Mị Nhi nghe thấy viện binh đến. Dù hơi trễ nhưng cũng là thầm mừng lấy. Điều này có nghĩa là nàng vẫn có thể sống tiếp. Trong đầu nàng Cổ Hy Tuyệt khuôn mặt lại hiện lên lúc nào không hay.

Nhưng trái ngược với Hồ Mị Nhi tâm tình lại là Hồ San. Nàng thầm nói người đến vì sao không phải là Trần Phi.

Và giữ như thế tiêu cực suy nghĩ Hồ San lại bắt đầu đổ lỗi cho Trần Vân chậm chạp tốc độ. Để nàng đồng tộc chết không biết bao nhiêu.

Cứ như là hắn cố ý bỏ mặc nàng sống chết như là trước kia một dạng vậy.

Bây giờ cấm chế đã trừ nàng càng cảm thấy Trần Vân là ‘vẽ rắn thêm chân’.

Cầm nắm khó chịu trong lòng Hồ San chiến đấu tiết tấu đã có hơi rối loạn. Mà lại không chú ý cái kia màu vàng con Orc trong mắt hiện lên giảo hoạt ý.

Lại một vòng yểm bùa đao chém xuống. Như thói quen Hồ San nghĩ rằng con Orc đã bị tê liệt. Lập tức tiến lên định là cho nó bổ đao.

Nhưng tình huống phát sinh. Ánh mắt con Orc trong lại là cười lạnh. Chỉ thấy nó nào có bị tê liệt dáng vẻ. Trong tay đại đao đã giơ lên cao cao chuẩn bị vung xuống chém tới đang lao lên Hồ San.

Trần Vân bên kia hắn chỉ huy chỉ có một nửa tinh thần. Thậm chí còn không có tự thân lên trận. Vì hắn lo lắng cùng chú ý Hồ San a.

Nhạy cảm hắn biết được Hồ San trong mắt chán ghét hắn chi ý. Nên không có chủ động đi lên trợ giúp nàng.

Dù vậy một nửa sự chú ý vẫn luôn ở nàng trên thân. Vì hắn nghe qua Lạc Lãm mô tả cái này đã từng chém bị thương Lạc Lãm khủng bố Orc.

Ngay tại lúc Hồ San sơ hở sắp bị chém lúc. Trần Vân sợ tới mức như là chính hắn đối mặt tử thần như vậy.

Hắn chỉ cảm thấy cả giác quan suy nghĩ đều trì trệ. Bản năng kích hoạt đi lên vừa học được [Phong bộ]. Cả cơ thể giờ đây chỉ nghe kịch liệt trái tim sai khiến. Lao nhanh chắn ở giữa Hồ San cùng con Orc. Hai tay giơ lên vừa từ trong tay thuộc hạ lấy được thạch phủ đồ ngăn chặn này một kích.

Nhưng con Orc tính toán đã lâu một kích đâu có dễ như vậy ngăn chặn. Nó chém gãy thạch phủ thế công không suy giáng xuống to lớn đại đao.

Để lại Trần Vân trên thân thể từ vai xuống dưới đùi một đạo thật dài thật sâu huyết lộ.

Trần Vân té rớt ra ngoài. Máu tươi bắn tung tóe đè lên phía sau Hồ San.

[Yêu Hồ Hậu] nó nằm ở trên cũng là luôn chú ý mới đến Trần Vân. Đơn giản vì tò mò mà thôi. Nhưng khi thấy hắn lấy thân thay Hồ San lãnh một kích. Nó cũng biến sắc rồi.

Lập tức đứng dậy sử dụng tất cả yêu lực còn sót lại đối với đang lại định tiếp tục công kích con Orc thi triển [Ảo cảnh] yêu thuật.

Làm cho con Orc lâm vào ảo cảnh đứng im bất động tại chỗ. Dù vậy chỉ cần nó nhận công kích sẽ lập tức tỉnh lại.

…..

Trở lại với Hồ San bên này. Nàng từ hoảng sợ ngửi thấy tử vong khí tức đến bị một bóng người che chắn trước mặt.

Vậy mà nàng lại bản năng nhìn này bóng lưng mà nói lên hai chữ:
— QUẢNG CÁO —

“Phi ca.”

Thực nếu chỉ nhìn bóng lưng thì Trần Vân cùng Trần Phi hay rất giống. Hoặc giả là trong tiềm thức nàng chỉ có Trần Phi mới đứng ra bảo vệ nàng những lúc thế này đi.

Nhưng rất nhanh bóng lưng kia đổ sụp vào nàng thân thể. Ấm nóng dòng máu bắn vào nàng gương mặt. Hồ San mới giật mình hơi hơi thanh tỉnh một chút.

Nhìn trong ngực đã ói ra máu hấp hối Trần Vân.

Nàng nhìn hắn tâm lý vẫn không giám tin là thật. Đây là luôn đối xấu lại bỏ mặc nàng Trần Vân?

Trần Vân chỉ cảm thấy rõ ràng trong cơ thể sinh mệnh cùng nguyên lực đang nhanh chóng trôi qua. Trong cơ thể từ phong nguyên cấu thành bộ phận cũng đã bị chém nứt.

Nhưng hắn lại không chút nào hối hận. Nước mưa rơi vào ánh mắt đang dần mờ đi. Trần Vân cố gắn nhìn lấy vẫn không sao Hồ San.

Nhìn nàng kiều diễm dung nhan đã bị chín mình máu tươi vấy bẩn. Dùng hết tất cả sức lực cuối cùng Trần Vân nhẹ đặt tay lên má muốn lau đi kia xấu xí vết máu. Vậy mà ngốc trệ Hồ San lại giật mình, bản năng tránh né. Trần Vân cơ thể đau lắm. Nhưng đâu có thể nào so sánh nổi với hắn nguội lạnh trái tim đau đớn.

Cổ họng ngòn ngọt Trần Vân lý trí vẫn còn. Hắn cố nuốt ngược lại dòng máu đang chực chờ phun ra. Sợ lại làm nàng chán ghét mình hơn một phần.

Đến cuối cùng hắn mới mở mắt nhìn kĩ. Khóe miệng giật giật:

“T…a.. y…ê..!”

‘Ta yêu nàng’ ba chữ! Chỉ là đơn giản như thế ba chữ! Trần Vân trước không thể nói. Này thứ hai cơ hội hắn đồng dạng không thể nói!

Vì chỉ một nữa đứt khoảng câu thì trong cơ thể nguyên tinh đã nát tan. Đại biểu một cái nguyên tộc vĩnh viễn chết đi.

Hồ San cảm nhận trong lòng cơ thể sinh cơ vụt tắt dần lạnh lẽo như đêm mưa này vậy. Nàng mới từ trong hoảng loạn suy nghĩ bị kéo đi ra.

Lúc này thấy Trần Vân đã chết nàng mới bi phẫn hét lên:

“KHÔNGGGGGGGGG!”

Nhưng đó cũng là tuyệt vọng vì để người mình thích EM TRAI chết thay mà thôi. Cho dù đến chết Trần Vân vẫn không có được nàng tình yêu.

Đáng tiếc cho một cái si tình người. Hai lần sinh mạng đều vì một người mà mất. Nhưng cuối cùng lại nhận được gì?

"Núi La Sơn, mười năm có một đêm trăng tỏ.

Biển Vô Lượng, trăm năm có một đợt thủy triều.

Sương mù Thương Mang, ngàn năm có một lần lui tán

Mà ta chờ đợi mấy vạn năm, chỉ để được hướng về quân nở một nụ cười!"

Võ lộ thênh thang không bờ bến, quay đầu chợt hiện bóng hồng nhan.

Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt
Mời ông đi qua, nhờ bà đi lại! Ghé ngang xin cái cmt! Cho tác có chút động lực!