• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 1: Màu đen, hay là màu trắng?
. . .

Lời nói đầu: Truyện bắt đầu bởi arc cuối cùng của truyện Toàn chức pháp sư nguyên tác. Nhưng mình sẽ sửa lại nội dung arc cuối này để phù hợp với mạch truyện mà bản thân vẽ ra hơn. Các bạn đọc kĩ phần giới thiệu bên ngoài để quyết định trước khi đọc, bởi vì truyện này không dành cho tất cả mọi người.

Chương 1 dị bản sẽ xuất phát từ chương 3073 bản convert (Tên chương "Màu trắng, vô tội" sửa lại thành "Màu đen, hay là màu trắng?") của nguyên tác.

.........

.........

Đêm đen buông xuống, ánh trăng bán nguyệt vắt ngang trên dãy Anpơ kiêu hùng, ánh sáng nhàn nhạt của nó tựa hồ làm cho tòa thành bên dưới càng thêm thần kỳ huyền ảo.

Tuế tuế an nhiên, nguyệt nguyệt an nhiên, tuế nguyệt an nhiên.

Quang minh Thánh Thành tọa an, vẫn như cũ là biểu tượng vĩnh hằng với tuế nguyệt.

Chỉ là hôm nay, nó khác lạ, nó phảng phất hiện hữu rất nhiều sự bồn chồn hồi hộp, không giống khí chất vô thượng tại thiên thường thấy.

Về đêm, nhưng trong thành không được an tĩnh, rất nhiều người tỏ ra bận rộn cuống quít.

Dày đặc lớp nhài trang trí cũng đã được các thánh quan giáo vụ tháo xuống, họ mong muốn nhìn thấy Mặt trời ngày mai chiếu rọi nhất nhất phải là ưu đàm hoa phật, đại biểu thành hoa cát đài.

Trong một mảnh sân nhỏ ở góc khuất phía sau tòa thư viện Thánh Đường.

Đại thiên sứ Michael đứng ở bên bể cá, phóng tầm mắt nhâm nhi ánh trăng kia đang vẫy bóng vào mặt nước.

Dưới hồ, rõ ràng một con cá bơi lội cũng không có, tuyệt đối tĩnh lặng; mà nội tâm Michael cũng tương tự, không có chút nào dao động.

“Soạt soạt ~~~”

Đột ngột, mặt nước lăn tăn, từng gợn sóng nhảy nhót gấp gáp, thể như bảo có người đi tới.

Vị trí yêu thích của Michael cũng không phải là nơi tùy tiện ai cũng có thể ra vào, vì lẽ đó, kỳ thực bất kể là địa phương nơi ở, khu vực hoạt động, nơi nhàn nhã, bình thường đều là yên ắng.

“Biến sinh biến, chuyện này thực giống muốn vượt khỏi tầm kiểm soát chúng ta”. Đại thiên sứ Remiel tiến đến bể thủy sinh khó khăn mở lời.

“Bên cạnh Tổ Hoàn Nghiêu, quan viên bồi thẩm Nhật Bản cũng sẽ không bởi vì chúng ta Thánh Thành thần uy tỏ vẻ phục mệnh sợ hãi, họ càng là cố gắng đem lại quấy nhiễu dư luận, tạo sức ép đáng kể chống đối thiên sứ chấp chưởng quyết định". Remiel tiếp tục tường thuật lại biện hộ tranh khẩu ban nãy một lần cho Michael nắm.

Cả ngày phúc vấn, với hắn mà nói như ngàn dao vây bủa.

Quan viên bồi thẩm Nhật Bản bọn họ đã nắm giữ rất nhiều tư liệu, chính là liên quan với Song Thủ Các bị phá hủy, bên trong có quá nhiều chi tiết nhỏ, họ cho rằng là Thánh Thành chúng ta có ý định bỏ qua, cũng có quá nhiều thứ là không thèm giải thích.

Nhưng từ trong thuật lại của Mạc Phàm, rất nhiều chuyện rất ăn khớp với manh mối còn lại bọn họ điều tra được, càng giải thích những hiện tượng bọn họ không thể nào hiểu được.

Ý kiến của nhân viên bồi thẩm Nhật Bản rất quan trọng, bởi vì để cho bọn họ đến quyết định tình hình của Song Thủ các, nếu bọn họ kiên quyết không rời cho rằng Song Thủ các không nên bị phá vỡ như vậy, thậm chí cho rằng tuần du thiên sứ Sariel đúng là làm một cái sự tình nhân thần cộng phẫn, như vậy liền đại biểu tội danh Mạc Phàm khó tẩy thoát nhất có khả năng chuyển biến tốt.

Sự việc này rõ ràng không thể khiến Remiel vừa ý.

Hắn bày giải nỗi lòng đi ra, nhưng ngược lại Michael không hề biểu lộ quá nhiều phán ứng như Remiel nghĩ.

Vị tổng quản đại thiên sứ này vậy mà vẫn lẳng lặng nhìn ánh trăng kia bị nhòe qua lớp gương vỡ, một quãng lâu sau hắn mới thở dài, hướng mắt về Remiel.

“Trên thế giới này, có rất nhiều việc nhất định sẽ không lựa chọn chúng ta giải quyết, bầu trời đen kia là vĩnh hằng bóng tối, trăng tỏa vầng quang rộng khắp đến đâu cũng chẳng thể nào bao phủ được".
— QUẢNG CÁO —


"Nhưng là trăng vẫn sáng, kể cả khi ta nhìn qua mặt giếng này, đôi lúc nó sẽ nhòe, đôi lúc nó sẽ lung lay, tuyệt nhiên vẫn là không rời khỏi bản ngả màu sắc, tuyệt nhiên vẫn không dung tha cho kẻ địch".

"Chúng ta ở thứ tự đối diện nhân loại dị đoan, vĩnh viễn chỉ có thể nhìn qua lớp phản chiếu này thấy rõ sự tình… ma quỷ vốn dĩ luôn khó nắm bắt như vậy”. Michael khẳng định nói, cho tới giờ phút này ý niệm hắn gần như không thể dao động.

“Ta rõ ý ngươi, nhưng không phải…” Remiel dự định tiếp tục nói gì đó.

Ngay lập tức Michael ngắt lời, trực tiếp hỏi: “Ngày mai, ba người họ sẽ có ai tới?”.

“Hai trong số". Remiel thở dài đáp.

Michael im lặng, hắn không muốn dò xét gì thêm.

Trong lòng càng thêm tin chắc quan điểm của mình, nhân gian biến động, ma quỷ hiện thân chính là đồng thời thách thức mời gọi thiên sứ phân định.

Bốn vị đại thiên sứ trưởng đều sẽ có mặt.

-----------

-----------

Thánh đình hoàn toàn yên tĩnh.

Hôm nay, chính là thẩm phán sự kiện trọng đại sẽ biểu quyết dị đoan trọng tội, giết chết Đại thiên sứ, sử dụng tà thuật tu luyện.

Quang minh Thánh Thành như tòa thần sơn phát quang, linh ấn cả trời đất Thụy Sĩ.

Các thần quan, bồi thẩm viên, điều tra viên lúc này ánh mắt đều nhìn chăm chăm Mạc Phàm.

Ở phía những góc trấn vị tại một chỗ cao hơn những người còn lại, tuyệt đối đồ sộ, phô trương hơn mấy lần tầm vóc.

Tây tọa Đại thiên sứ trưởng Raphael.

Đông tọa Đại thiên sứ trưởng Raguel.

Hai người bọn họ chấp chưởng Thánh Thành trấn giữ, là nhị thần tam thức hàng tuyến phòng ngự cuối cùng của quang minh nhân loại, từ lâu vốn hiếm khi xuất hiện, chẳng mấy ai biết mặt, càng đồng thời hôm nay giáng lâm như vậy, tuyệt đối không coi Mạc Phàm như một chuyện nhỏ.

Rõ ràng năm đó phán quyết thánh tử Văn Thái lẫy lừng rung chấn, vẫn không có bất kì ai trong hai người họ ra mặt.

Mạc Phàm đang đứng ở trung ương đại điện, thải tước trong một cái lồng chim to lớn xa hoa để người ta bình phẩm, đánh giá.

Hắn cũng là lần đầu tiên bắt được ánh mắt của ba vị đại thiên sứ trưởng thần uy này, thâm tâm không khỏi bật cười vì sự trịnh trọng ra vẻ.

Quanh quẩn lảng vảng tìm một hứng thú du khoái, nhãn cầu Mạc Phàm rơi ngay trên người Tâm Hạ.

Nàng không lùi về sau chỉ thị, trực tiếp danh nghĩa thần nữ chi thế đại diện cho Parthenon Thần Miếu xuất hiện tại thánh đình.

Dù cho Thánh Thành này có ô uế, hiệp hội tổ chức có đục khoét ra sao, không khí bẩn vết vẫn như cũ, trang dung của nàng, mặc vào lụa trắng tinh khiết, hao hao bất tuyệt không khả năng nhiễm bụi trần.

Chỉ là nhìn dáng người nàng, gầy gò đi mấy phần khiến Mạc Phàm không khỏi chua xót.
— QUẢNG CÁO —

Dường như nàng vẫn bận bịu trao đổi với kỵ sĩ bên cạnh, chưa rõ được hắn đang nhìn chằm chằm cơ thể mình.

Thở dài một hơi, ánh mắt Mạc Phàm ngao ngán thu hồi quay về, vô tình lại phát hiện Blanc lão sư cùng Heidy cũng đã ở đây. Bọn họ dĩ nhiên là chấp vụ cao trong Anpơ học phủ, nhánh quan trọng đại diện Liên hợp học phủ tổ chức.

Thực sự ngày hôm nay đến đây chính để cứu vớt mình sao?

Trong lòng có cái gì đó nghẹn nghẹn, đại khái là có chút vui vui đi a.

Mà chẳng lẽ nói thế nào, còn liên minh thương hội?

Không phải trước đây tên Triệu Mãn Duyên kia cũng thổ lộ hắn sẽ đoạt lại quyền kiểm soát Triệu Thị sao? Sức mạnh Triệu Thị khẳng định có thể đã nắm giữ thương hội rồi.

Mạc Phàm liên tục chuyển mình định vị...

Ánh mắt Triệu Mãn Duyên bắt được Mạc Phàm trước.

Hắn không nói lời nào, chỉ như một cảm tính quen thuộc mách bảo vị trí mình đứng cho Mạc Phàm.

Mạc Phàm gật đầu một cái, hắn cười cười, cũng không làm thêm động tác nào.

Đúng lúc này, từ trung ương đại điện có một giọng nói cất lên.

"Bồi thẩm bên Nhật Bản, làm Chủ thần quan, ta cần trịnh trọng nói rõ một chuyện, một khi các ngươi tán đồng Mạc Phàm nói ra chính là sự thật, vậy thì tương đương cho rằng tuần du thiên sứ Sariel tồn tại hành vi ác ý tàn sát, tuần du thiên sứ Sariel đại diện cho Thánh thành, mà quyết định của hắn cũng đại biểu Thánh thành, khi hắn trở thành tuần du thiên sứ, liền nhất định là người cai quản nhân gian, giữa Song Thủ Các và hắn không có bất kỳ gút mắc nào, hắn cũng không cần đi hãm hại bất luận người nào, hắn chỉ là đang thực hiện chức trách của mình. Mà chức trách của hắn chính là tiêu trừ ma hoạn, mọi việc làm của hắn đều là vì Nhật Bản..." Chủ thần quan Remiel gàn giọng nói với những người Nhật lên án hôm qua.

"Các hạ, chúng ta đã có quyết định". Quan bồi thẩm Nhật Bản nói.

"Tốt, tiếp theo hi vọng mỗi một vị đại biểu đều thận trọng làm ra quyết định, phán quyết của các ngươi chính là quyết định vận mệnh của một người, cũng quyết định Thánh thành ở tương lai có thể hay không tiếp tục duy trì minh chủ, công chính. Các vị đại biểu, mời các ngươi ném ra viên đá!"

Phán quyết cuối cùng phụ thuộc vào ném đá luận tội.

Mười một viên đá, trắng và đen.

Màu đen đại biểu có tội.

Màu trắng đại biểu vô tội.

Thẩm lý dài dằng dặc, càng trải qua đấu tranh dài dằng dặc, bao quát bản thân Thánh thành cũng đang không ngừng thay đổi cái nhìn của mọi người, đem hành vi của Mạc Phàm, đem tà dị sức mạnh Mạc Phàm nắm giữ, bao quát chuyện cuối cùng giết chết tuần du thiên sứ đều đang làm hết sức phát triển theo hướng bọn họ muốn.

Một đường đi tới, Thánh thành bọn họ cũng không thuận lợi.

Đại khái chính là bọn họ trước đó làm một ít lựa chọn sai lầm, dẫn đến công tín ngưỡng lực của bọn họ ở trên thế giới này chịu đến tổn hại, để đến lúc muốn phán quyết một người giết chết tuần du thiên sứ dĩ nhiên tiêu hao đại công phu như thế.

Đổi là quá khứ, chỉ cần phản kháng, đều sẽ lập tức bị xử quyết, huống chi là Mạc Phàm có hành vi ác liệt như vậy.

"Màu đen, hay là màu trắng!"

Chủ thần quan Remiel ánh mắt nhìn quét các vị đại biểu nắm giữ cục đá, rồi lại nhìn qua địa phương ba vị đại thiên sứ còn lại.

Nội tâm của hắn đồng dạng có sóng lớn.

Chính như Remiel trước đó nói tới, chuyện này không chỉ liên quan đến đến vận mệnh của Mạc Phàm, đồng thời quan hệ đến Thánh thành.
— QUẢNG CÁO —


Thánh Thành phán quyết, luân lý ném đá được đặt trong một hộp đàn bích ngọc.

Bích ngọc huyền anh tượng trưng hành án ban pháp, nhất định sẽ do một lão thần quan cấp bậc lấy ra hô đạt.

Yên tĩnh!

Tuyệt đối yên tĩnh!

Không một loại âm thanh vắt vẻo nào dám buông ra ở thánh đình to lớn này.

Liền ngay cả những bồi thẩm quan hiệp hội khác cũng không dám thở mạnh.

“Bắt đầu đi!"

Đông toạ Đại thiên sứ Raguel ấn nặng ngữ điệp, truyền đạt âm thanh lạnh lẽo đến lão thần quan chấp sự.

Bích ngọc huyền anh phát sáng, tương đương một viên đá đang được rút ra từ bên trong.

"Viên đá thứ nhất, màu trắng". Lão thần quan chậm rãi mở miệng thì thầm.

Remiel hơi nhíu mày, không hiểu lão già này tại sao không trước tiên đọc lên màu đen đến.

"Viên đá thứ hai, màu trắng". Lão thần quan tiếp tục đọc, đồng thời chậm rãi lấy ra như vậy một viên đá trắng noãn.

Hắn chậm rãi đi một vòng Thánh đình, biểu diễn cho hết thảy nhân viên bồi thẩm, tất cả nhân viên đại biểu quan sát, đồng thời còn đặt ở trước mặt máy quay, làm cho những người ở mọi nơi trên thế giới kia thông qua mạng lưới đang quan tâm vụ án này.

Vẻ mặt Remiel trở nên kỳ quái, hắn hiện tại rất muốn biết viên đá màu trắng này là ai ném.

Chỉ tiếc, viên đá ném xuống là không công khai.

Nói cách khác, ngươi có thể biết ai nắm giữ quyền lực ném viên đá, nhưng ngươi không biết cuối cùng là ai ném đen, ai ném trắng. Liền ngay cả Chủ thần quan Remiel cũng sẽ không biết.

Hai viên đá đều là màu trắng!

Đã có hai đoàn đại biểu cảm thấy Mạc Phàm là vô tội, lên án Thánh thành chính là khả năng!

Remiel theo bản năng quay đầu lại, liếc mắt nhìn nam tử đứng ở một góc không người, nam tử kia hai tóc mai là màu trắng, dáng dấp nhưng nhìn qua rất trẻ trung, chỉ là một đôi mắt lộ ra mấy phần thần bí khó có thể dự đoán.

Đó là Michael.

Michael không tọa trấn chưởng quản như những vị đại thiên sứ còn lại, thoạt nhìn như cùng cả sự kiện này không hề quan hệ, nhưng hắn lại giờ nào khắc nào cũng đang quan tâm việc này.

Hôm nay là thẩm lý cuối cùng, viên đá là đen hay là trắng, đều sẽ có ảnh hưởng rất sâu xa, là đệ nhất thiên sứ trưởng Michael, hắn không thể không tham dự.

Chỉ có điều Michael sẽ không đưa ra bất kỳ ngôn luận gì, cũng sẽ không phát biểu lấy một cái ý kiến, hắn sẽ chỉ ở một bên nhìn chăm chú.

. . . . .

Hướng dẫn đầy đủ về cách sử dụng web, làm nhiệm vụ tăng cấp, tặng hoa, tặng quà,... tất tần tật ở đây: https://pub.truyen.onl/faqs