• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 27: Chúng ta không phải bạn sao?
Bạch Hoàng dẫn theo Lam điểu và Ma hổ tới một vùng toàn là núi đá dày đặc, nơi đây là lãnh thổ của một tên Thống lĩnh đã chết, hiện tại đang vô chủ.

“Từ giờ hãy tại nơi này học cách khống chế huyết mạch của các ngươi đi. Khi nào hoàn toàn làm được thì hãy quay lại chỗ ta.” Bạch Hoàng nhìn hai thú nói.

Sau đó, chỉ thấy hắn đột nhiên lấy ra hai giọt máu vạn sắc tràn đầy năng lượng. Hai giọt máu này bay đến trước mặt hai thú, bọn hắn trợn mắt kinh hãi bởi sức mạnh của nó quá lớn.

“ Chủ nhân, cái này…” Lam điểu vội hỏi. Hắn biết đây là Bạch Hoàng lấy máu của mình cho bọn hắn.

“ Trước tiên hãy luyện hóa thứ này trước, nó sẽ giúp các ngươi tăng huyết mạch lên, may mắn thì có lẽ sẽ tiếp cận Yêu tộc. Đây chính là hai giọt tinh huyết của ta, lo mà làm cho tốt.” Bạch Hoàng nói.

“ Thuộc hạ sẽ hết sức.” Hai thú đồng thời nói.

“ Còn về thần thông của các ngươi, muốn hoàn toàn điều khiển được thì phải hết sức chú trọng việc cảm ngộ huyết mạch của mình, cái này ta cũng không xen vào được. Các ngươi có thể qua máu của ta để cảm ngộ ra gì đó.” Bạch Hoàng nói, sau đó một mình rời đi, bỏ lại Ma hổ và Lam điểu ở lại tu luyện.

“ Lam điểu, chủ nhân nói phải cảm ngộ huyết mạch nghĩa là sao? Ta trước giờ đều theo bản năng mà thi triển thần thông a.” Ma hổ vẫn ngơ ngác hỏi.

“ Bảo ngươi ngu ngốc cũng không sai. Ma thú các ngươi đúng thực là không chú trọng việc cảm ngộ huyết mạch, một phần là vì ngộ tính quá thấp. Chính vì vậy nên ma thú mới là tầng chót trong Yêu tộc. HIện tại huyết mạch chúng ta đã gần đạt đến Yêu tộc cấp độ rồi, cần phải cảm ngộ mới thu được lợi ích lớn nhất.” Lam điểu giải thích.

“ Ngươi nói ta ngu ngốc, vậy ngươi không phải ma thú sao?” Ma hổ không phục nói.

“ Không, ta ban đầu là Linh thú huyết mạch, là một nhánh cao hơn ma thú các ngươi.” Lam điểu trả lời.

“ Hừ, không biết ngươi nói thật hay giả đây.” Ma hổ bực bội nói.

Lam điểu lắc lắc đầu không nói gì nữa, nó liền bay đi chọn một đỉnh núi cao nhất để tu luyện. Lam điểu lực lượng chủ yếu chính là lôi điện cùng gió, ở những nơi như vậy sẽ hỗ trợ cho việc cảm ngộ dễ dàng hơn. Chỉ đáng tiếc hắn không làm được như Bạch Hoàng, cảm ngộ từ Thiên Địa.

Ma hổ nhìn bóng dáng Lam điểu rời đi, cũng đành tự tìm một nơi hang tối để tu luyện. Thực ra đây là lần đầu tiên Ma hổ tu luyện, lúc trước hắn chỉ có đi ăn các ma thú khác để lơn mạnh bản thân mà thôi.

Phía trong hang sâu, Ma hổ lấy ra giọt máu lấp lánh vạn sắc, thầm rung động trước năng lượng này.

“ Máu của chủ nhân quả không tầm thường. Không biết nên một phát hấp thụ hết luôn hay không?”

“ Không được, tên kia chắc chắn sẽ đợi khi hoàn toàn lĩnh ngộ ra thần thông rồi mới dùng, nhất cử đột phá. Ta cũng không thể thua kém hắn được.”
— QUẢNG CÁO —


Ma hổ do dự một lát, cuối cùng cất đi giọt máu kia, sau đó nằm sấp xuống, mắt nhắm lại. Tinh thần Ma hổ lúc này tập trung tại trong huyết mạch, hắn không biết nên làm thế nào trước nên đành hết sức kích thích cho huyết mạch phản ứng.

Bất ngờ là, từ trong huyết mạch của hắn lại thả ra từng tia sáng kì lạ không giống với năng lượng Thiên Địa, nhưng lại hòa hợp với Thiên Địa vô cùng.

Ma hổ đang ở trạng thái linh thức, thử hấp thu những tia sáng đó. Đột nhiên, hắn cảm nhận được có từng loại giống như thông tin đang truyền vào trong đầu, Ma hổ bắt đầu xem đi xem lại những thông tin đó, cuối cùng tạo thành một đoạn hoàn chỉnh.

“ Đây là lĩnh ngộ sao? Thì ra là để cho ta hiểu rõ về bản chất của huyết mạch, sau đó tự nhiên sẽ sinh ra cách vận dụng tối đa, chính là thần thông.” Ma hổ hào hứng, hắn tiếp tục chậm rãi kích thích huyết mạch, càng ngày càng nhiều tia sáng xuất hiện được hắn hấp thu nhiều hơn.

Từ ngoài có thể nhìn thấy, xung quanh cơ thể Ma hổ đang bùng cháy hắc hồng hỏa, ngọn lửa giống như có thể đốt cháy cả bóng tối xung quanh, lan dần ra khắp nơi.

Mà đồng thời tại đỉnh núi cao nơi Lam điểu tu luyện, lam lôi cũng bắt đầu lan tràn, hình thành trên bầu trời lôi vân cuồn cuộn, dần bao phủ khắp lãnh địa rộng lớn.


Quay trở lại Kim Cang sơn, Bạch Hoàng gặp lại Ngọc Linh Vận cùng với Bạch Linh vương.

“ Linh Vận, ngươi có chắc muốn cùng ta tham gia chuyện này không? Ta không thể đảm bảo an toàn cho ngươi đâu.” Bạch Hoàng bất đắc dĩ nói.

“ Không cần, ta tự bảo vệ bản thân được. Hơn nữa cũng muốn nhìn ngươi đăng lâm bá chủ a.” Ngọc Linh Vận đứng cạnh Bạch Hoàng cười nói.

Bạch Hoàng kinh nghi nhìn Ngọc Linh Vận, hắn dường như cảm thấy có gì đó rất khác từ nàng.

“ Ngươi dường như có chuyện gì khó nói sao?” Bạch Hoàng hỏi.

“ Ta sắp rời đi rồi. Phải quay lại nơi đó..” Ngọc Linh Vận rơi vào trầm tư khẽ nói.

“ Quay về Yêu giới?” Bạch Hoàng hỏi.

“ Đúng vậy, những lão già trong tộc bắt ta phải lấy người mà ta không thích, hắn cũng là Hoàng tộc. Vốn dĩ ban đầu là ta chạy trốn đến đây, nghĩ sẽ dùng thực lực mạnh mẽ để quay lại nhưng không được. Cường giả trong tộc đã tìm tới, bắt buộc ta phải trở về.” Ngọc Linh Vận nói.

“ Ngươi đã không muốn thì không ai ép được cả. Tin tưởng vào bản thân đi, dù gì thì hiện tại huyết mạch của ngươi đã là Đế phẩm đỉnh cấp, tên kia còn xứng với ngươi sao?” Bạch Hoàng nói.
— QUẢNG CÁO —

“ Ta cũng nghĩ sẽ dùng cách này, nhưng tộc kia tuy cũng là Hoàng tộc nhưng mạnh hơn tộc ta rất nhiều. Hôn ước đã định ra thì khó mà hủy được, chỉ sợ bọn chúng biết huyết mạch của ta thì lại càng tham lam hơn. Nghe đồn trong tộc đó từng có kẻ đạt được bí mật có thể luyện hóa huyết mạch tộc khác hoàn toàn thành của mình, có thể tăng tốc tăng phẩm huyết mạch.” Ngọc Linh Vận nói.

“ Có thể làm được như vậy thì chắc chắn bọn chúng sẽ làm, nếu vậy thì đừng có quay về nữa. Với huyết mạch của ngươi thì sớm ngày đạt đến cấp độ phẩy tay giết sạch bọn chúng.” Bạch Hoàng lạnh giọng nói.

Ngọc Linh Vận kinh ngạc nhìn Bạch Hoàng, nhưng cuối cùng vẫn thở dài.

“ Cường giả đến đây rất mạnh, ta không có khả năng phản kháng.”

“ Mạnh đến mức nào?” Bạch Hoàng hỏi.

“ Là một vị trưởng lão, thực lực Thất giai sơ kỳ, cộng thêm huyết mạch đạt đến Ngũ thải.” Ngọc Linh Vận trả lời.

“ Thất giai sao, như vậy không hẳn là không có cơ hội. Đợi ta hấp thu hết mấy tên kia thì cũng có thể chiến một trận.” Bạch Hoàng nói, hắn vẫn rất tự tin vào bản thân.

“ Không được, ngươi không nên xen vào chuyện này. Sẽ rất nguy hiểm.” Ngọc Linh Vận vội nói.

“ Đang quan tâm ta sao? Nhưng ngươi không cần lo, cho dù hiện tại có chiến ngay thì hắn cũng không giết được ta, cùng lắm là ta phải trọng thương bỏ chạy thôi.” Bạch Hoàng cười nói.

“ Ngươi...ai thèm quan tâm ngươi. Ta chỉ không muốn nhận thêm ơn của ngươi thôi, dù sao cũng không có quan hệ gì.” Ngọc Linh Vận vội nói, nhưng càng nói đến cuối giọng lại càng nhỏ.

“ Ha, ra là vậy. Cuối cùng chỉ có ta coi ngươi là bạn thôi sao?” Bạch Hoàng cười nói, hắn đang trêu đùa mà thôi.

“ Bạn? Ngươi chỉ coi ta là bạn ...À không, tất nhiên chúng ta là bạn.” Ngọc Linh Vận bối rối.

“ Được, đã vậy thì để ta giúp ngươi, còn phần ơn nghĩa gì đó thì bỏ đi. Chúng ta là Yêu chứ không phải người, đừng cố gắng học tập đám bọn chúng làm gì.” Bạch Hoàng thoải mái nói.

“ Vậy trước tiên ngươi định làm gì?” Ngọc Linh Vận hỏi.

“ Ừm, ta nghĩ sẽ bắt đầu từ hai tên cùng cấp với Bạch Linh vương trước, sau đó liền tìm đến kẻ mạnh hơn, cuối cùng là Hoàng. Có điều với bốn thú vương mạnh nhất kia thì phải tim cách đánh lẻ từng tên một mới được.” Bạch Hoàng suy nghĩ nói ra.

Hai ngày sau đó, Bạch Hoàng quay lại nơi Ma hổ và Lam điểu đang bế quan thì thấy bọn họ cũng chưa có hoàn thành. Chỉ thấy trước mắt một vùng lãnh địa đã tràn ngập lôi điện cùng hắc hỏa đan xen. Bạch Hoàng cũng khá hài lòng, lập tức quay lưng rời đi, bắt đầu tự mình thực hiện kế hoạch.
— QUẢNG CÁO —

“ Bạch Linh vương, hiện tại dẫn ta đến chỗ bọn chúng đi.” Bạch Hoàng nói với Bạch Linh vương bên cạnh.

“ Được, bọn chúng cũng ở khá gần đây.” Bạch Linh vương nói, sau đó bay lên dẫn theo Bạch Hoàng đi.

Mà Bạch Hoàng cũng hóa thân thành Kim sí đại bàng bay đi, tốc độ nhanh vô cùng. Chỉ thoáng chốc đã tiếp cận lãnh địa một tên thú vương là Thiết giác vương, hắn là một con tê giác lớn, toàn thân bao bọc một lớp giống như kim loại cứng cáp, chiếc sừng phía trước dài giống như mũi đao sắc bén.

Thiết Giác vương rất ít khi ra khỏi lãnh địa của mình, chỉ là hôm nay hắn bắt gặp hai vị khách không mời, chính là Bạch Hoàng cùng với Bạch Linh vương.

“ Thiết Giác vương, lâu ngày không gặp.” Bạch Linh vương nói ra.

“ Bạch Linh vương, ngươi đến đây làm gì?” Thiết Giác vương kiêng kị nhìn lên hai thân ảnh trên trời. Hắn cũng biết đoạn thời gian trước có mấy thú vương ngã xuống, mà trong đó có sự góp mặt của Bạch Linh vương.

“ Đừng nói nhảm nhiều, ta đến đây mục đích là lấy mạng ngươi.” Bạch Hoàng trong hình dạng Kim sí đại bàng nói ra.

Chớp mắt, Thiết Giác vương chưa kịp phản ứng gì thì quang cảnh trước mặt đã thay đổi, hắn nhìn thấy trong mắt là thân thể không đầu của chính mình, sau đó liền là bóng tối bao trùm, nó đã bị Bạch Hoàng nuốt mất đầu.

Quá trình diễn ra quá nhanh khiến cho Bạch Linh vương bên cạnh há hốc mồm kinh sợ, Bạch Hoàng mỗi lần ra tay đều không dây dưa, một kích tất sát.

“ Ngươi không nghĩ đến việc thu hắn làm thuộc hạ sao? Có thể sau này sẽ có ích.” Bạch Linh vương hỏi.

“ Không cần, thuộc hạ của ta hiện tại có hai tên kia là đủ rồi. Muốn thu thêm thì cũng phải chọn lọc kĩ càng mới được.” Bạch Hoàng đáp.

“ Tiếp theo đến tên còn lại đi. Một tên khác quá yếu nên không cần quan tâm làm gì.” Bạch Hoàng lại nói.

Thế là, trong một ngày này, Tinh Hoang lâm đã biến mất hai vị thú vương một cách nhẹ nhàng, kẻ ra tay chính là Bạch Hoàng. Và hiện tại hắn đã trở lại Kim Cang sơn, chuẩn bị tiếp tục đối phó bốn thú vương mạnh nhất.

Tàu rực lửa tô màu nắng hạ
Sóng dữ gầm vang vọng trời xa
Thuốc súng đen, xác quân thù như rạ
Máu đỏ hồng quyết giữ núi sông ta!
Thịnh Thế Diên Ninh