• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 42 : Vâng , Chúng tôi là người Việt
Chương 42 : Vâng , Chúng tôi là người Việt

Khi một quốc gia mất đi chủ quyền lãnh thổ thì sẽ như thế nào , câu trả lời vô cùng đơn giản ...... MẤT NƯỚC HOẶC THÙ HẬN .

Đại Thanh lại rơi vào tình trạng là một đất nước mất đi chủ quyền lãnh thổ đối với các vùng đất của mình .

Khi ở thời điểm hiện tại , ít nhất là năm 1897 , Đại Thanh đã mất đi chủ quyền lãnh thổ gần như là 13 tỉnh trong số 22 tỉnh trong nước , không những thế , các hải cảng thì gần như là bị các nước Phương tây chiếm giữ , các ngân hàng thì do họ quản lý , các pháo đài thì bị chiếm , các bản hiệp ước bất đình đẳng thì được kí liên tục , Triều Đình thì nhu nhược , quan liêu thì đút lót vào túi riêng khiến bá tánh lầm than .

Mà mấy năm nay các tỉnh như Thiên Tân , Bắc Kinh , Sơn Đông , Sơn Tây , Trực Lệ và Liêu Ninh bị hạn hán mấy năm gần đây , người dân không có cái ăn , triều đình Đại Thanh phải bắt buộc chuyển lương thực thụ các tỉnh phía nam Đại Thanh , nhưng suy cho cùng thì vẫn rất thiếu , người dân vẫn chết đói rất nhiều , nuôi số lượng nhân khẩu gần 400.000.000 triệu người , bảo sao nuôi nổi đây ?

Nhưng cũng rất may tại các khu vực như Bắc Kinh hay Thiên Tân , tại những nơi như thế này , người dân và người nước ngoài vẫn đủ ăn vì gần cảng biển , đặc biệt là Thiên Tân , nơi có Cảng Thiên Tân trù phú , tàu thuyền từ các nước như Anh , Pháp , Nhật , Nga qua lại liên tục nên không thiếu gì các mặt hàng liên quan đến lương thực .

Mặt khác , tại đây , gần Đại Cảng và Tân Hải , là nơi có số lượng người nước ngoài sinh sống nhiều nhất với trên gần 2000 người , các khu định cư tô giới từ các cường quốc ở đây là rất nhiều .

Nhưng nhìn thẳng vào trước mắt , ta chỉ thấy 1 sự bất lực , căm ghét và thù hận từ người dân Trung Hoa , sẽ sớm thôi .

............

Ngày 11/12/1897 , tại Tân Nam , Khu định cư tô giới Nga tại Thiên Tân , vào buổi sáng sớm , các cửa hàng người Hoa và Người nước ngoài đã mở cửa từ sáng sớm .

Mới chỉ có 1 buổi sáng thôi , tấp nập vô cùng , người đi đi lại lại , chuẩn bị cho 1 ngày mới , tận hưởng hoặc đi làm .

Mà tên thương nhân người Việt , đúng hơn thì là Kiện .

Hắn không có họ , nói ra cái tên chỉ có đúng chữ Kiện thôi , ông bà hắn chỉ nhớ mỗi cái chữ đó , gia đình hắn ít học nên lấy hẳn tên Nguyễn Kiện luôn , cha hắn từng tham gia vào Chiến Tranh Đại Nam Xiêm La , cụ thể thì là thuộc Đại Đội 6 , Trung Đoàn 34 , Sư Đoàn 4 , Quân Đoàn Số 9 Thái Nguyên , tham chiến vào tháng 11 / 1875 .

Cha hắn tham gia tại Mặt Trận Thái Nguyên , chết khi bị 1 Đại Đội của địch xung phong liều chết chơi " Mạng đổi mạng " vào tháng 6/1876 .

Còn mẹ hắn , khổ hơn , chết trên giường khi mới sinh có 3 tiếng , khó đẻ , hô hấp yêu , cha hắn lúc khi tham chiến thì hắn cũng đang được mang thai trong bụng mẹ vào thời điểm đó .

Mẹ hắn chết vào tháng 4/1876 , sau đó 2 tháng thì cha hắn cũng chết trên chiến trường .

Đúng là khổ hạnh , vừa mất cha vừa mất mẹ , hắn trở thành trẻ mồ côi .

Sau khi được ông bà nuôi nấng từ nhỏ , sau đó lần lượt qua đời vào những năm 1890 và 1892 .

Cố gắng nén lại đau thương , tiếp tục việc học vẫn còn đang dang dở , may là ông bà có để lại chút ít gia sản nên hắn vẫn sống tốt cho tới khi 20 tuổi .

Năm 1895 , hắn bỏ việc học , sau đó thành lập 1 băng nhóm giang hồ , toàn mấy lũ khùng khùng nhưng được cái là bạn bè chí cốt từ thời còn nhỏ nên tôn lên làm Đại Ca .

Năm 1896 , hắn cùng bạn bè quyết định làm một mối làm ăn , hắn cùng bạn bè quyên góp tiền , mua được bằng chứng nhận thương nhân từ một bên trung gian .

Giữa năm 1896 , hắn cũng bạn bè tới Tô Giới Định An tại Hải Nam , và kể từ đó cho tới nay , công việc kinh doanh của hắn rất phát đạt .

Nói thiệt là hắn cũng không thể ngờ rằng dân Đại Thanh có thật sự quá giàu có hay không ?

Mấy tháng ở Định An , kinh doanh bán xe đạp cũ , thế mà lại mang cho hắn 1 nguồn lợi nhuận lên tới 1900 Đồng Liên Bang , dù bị trừ về thuế hàng hóa và thương cảng thế nhưng lợi nhuận thật sự vẫn quá lớn .

Hắn chơi liều , tháng 11/1897 , hắn cùng đàn em bắt 1 chuyến tàu thủy lên Thiên Tân , định cư tại Tô Giới Nga tại Tân Nam , mở ít nhất gần 2 cửa hàng bán xe đạp , việc kinh doanh cho tới nay vẫn rất ổn , dù bán không nhiều nhưng vẫn có chút lời chứ vẫn chưa lỗ .

Mới có sáng sớm thôi , đã tấp nập như vậy rồi thì hỏi xem , khỏe khoắn không ?
— QUẢNG CÁO —

" A , một ngày đẹp trời , hôm nay ta muốn ăn ?

Hắn ta định cư tại 1 khu phố người Việt tại Thiên Tân , hắn muốn đi ăn , muốn ăn món Việt chứ không phải Tàu , nên hắn đi ...... Rửa mặt

Một giọng nói phát ra , từ trên giường , một cô gái người Hán , không mặc chút gì là quần áo , trần như nhộng nhưng chiếc màng đã che lấp đi cơ thể của cô ấy , cô gái ấy còn rất trẻ , chỉ mới 20 .

Cô ấy có giọng nói vừa diệu dàng , khuôn mặt không phải quá mức như một mỹ nhân nhưng cũng rất đẹp , điểm tạo vẻ đẹp của cô ấy là đôi mắt nâu đặc trưng của người Á Đông , có chút sức hút tới mức kì lạ và cơ thể với những đường cong hoàn hảo .

Cô ấy nói , rất nhẹ nhàng " Chàng , muốn đi ăn ? "

Kiện nói " Đúng , ta muốn đi ăn , em muốn đi sao ?

Cô ấy gật đầu , Kiện cũng không nói gì , chỉ mỉn cười , nói với cô ấy " Tiên Tiên , nàng ......không ......em là 1 cô gái xin đẹp , cô gái của anh , đi thay đồ đi , chúng ta sẽ đi ăn ? "

Dù Tiên Tiên vẫn chưa hiểu rõ lắm nhưng vẫn gật đầu đối với Kiện .

Quay trở lại cách đây mấy tháng tại Định An , trong lúc cái thời điểm mà Kiện còn đi kinh doanh thì bắt gặp ngay 1 cảnh tượng mà có lẽ gây ấn tượng rất lớn đối với Kiện vào thời điểm đấy .

Hai cô gái trẻ , bị nhốt trong 1 cái lồng , đúng , là CÁI LỒNG .

Buôn bán nô lệ tại sao vẫn còn xuất hiện vào thời điểm này , xin thưa , đây là thế kỉ 19 , 20 , chứ không phải thế kỉ 21 đầy nhân quyền cho phụ nữ và đồng tính .

Ở thời điểm này , buôn bán nô lệ vẫn còn tồn tại và cũng khá là phổ biến , còn tại Đại Thanh , trường hợp này cũng không phải là quá hiếm .

Những người bị bán , bị ném đi như 1 món đồ gồm những cô gái trẻ , hay thanh niên khỏe mạnh hay trẻ con , chủ yếu bị bán thì là thành phần bị gia đình bán để mưu sinh , có tiền , hoặc là lính từ đào ngũ , làm phản .....

Còn tại sao ngay tại Định An lại không cấm mà còn cho phép buôn bán nô lệ , dễ hiểu thôi ...... Chuyện của người ta thì người ta , của mình là của mình , buôn bán cũng được , họ không cấm , miễn sao đừng gây rối trật tự an ninh là được .

Còn trường hợp mà Kiện gặp cũng y như vậy , 2 cô gái vừa nói như trên là trường hợp bị gia đình bán đi để có tiền trang trải cuộc sống .

Lúc đó , Tiên Tiên bị gia đình bán đi , vừa bị nhốt , bỏ đói , cũng không thể tắm , khổ không thể tả nổi .

Vừa đáng thương mà cũng đáng trách , Kiện định quay đầu rời đi thì bắt gặp được ánh mắt của Tiên Tiên , vừa cô đơn , tuyệt vọng và lãnh lẽo , thật cô độc .

Nhưng với cảnh tượng trước mắt này khiến Kiện có chút động lòng , lý tưởng lương thiện trong lòng Kiện vẫn còn nên đã quyết định mua lại Tiên Tiên .

Kiện hỏi giá muốn mua Tiên Tiên , kết quả là tên buôn bán nô lệ người Hoa bán giá 45 Đồng Liên Bang , 1 cái giá quá rẻ mạt đối với 1 con người .

Giá sao lại thấp tới như vậy thì phải hỏi trên người Hoa , mấy tháng nay ông ta kinh doanh không có lời , chào bán rất nhiều người nhưng không ai mua , có đi chăng nữa thì cũng không mua vì nhìn bề ngoài thì Tiên Tiên và cô gái kia thật sự quá xấu , không xin đẹp gì .

Ông ta bán với giá lúc đầu là 100 Đồng Liên Bang vào lúc chào hàng , cho tới lúc này thì chỉ còn có 45 ,thật sự quá ế và lỗ đi .

Kiện thấy cái giá thật sự rẻ nhưng vẫn muốn ép giá hơn . Khi mua , Kiện lấy lí do là 2 cô gái thật sự quá xấu nên chỉ muốn lấy giá 40 Đồng Liên Bang .

Nhưng ông ta có thể giảm xuống 43 chứ không thể là 40 được , vì như thế thì ông ta thật sự quá lỗ , mua với giá gần 40 lạng bạc ( 1 lạng bạc đổi được 1 Đồng Liên Bang và 3 Kim )

Nuôi tốn gạo tốn tiền , ông ta muốn có lời , vì thế khuyên rằng chỉ chấp nhận giá tiền đó .

Kiện vẫn không chịu , nói rằng sẽ mua với giá 40 còn không thì ngừng giao dịch .

Ông ta nghe xong phát hoảng , quyết định cắn răng bán với giá 42 Đồng Liên Bang .
— QUẢNG CÁO —


Thấy cũng không thể ép thêm nữa nên quyết định mua với giá là 84 Đồng Liên Bang cho cả 2 người .

Sau khi được mua , Tiên Tiên và cô gái kia rung sợ , thật sự sợ hãi , họ cũng không biết số phận của mình sẽ đi về đâu cả , họ lo sợ cho tương lai của mình .

Bị Kiện giắt về như 2 con chó vậy , không phải người , bị còng xích ngay cổ , tay và chân , bị rước về .

Còn người đi đường khi nhìn thấy cảnh này cũng không quan tâm nhiều cho lắm , họ quen rồi , có gặp thì cũng chỉ chúc 2 cô gái ấy may mắn chứ cũng chả muốn dính dáng gì với người khác .

Khi được dẫn vào khu nhà cho thuê , 2 cô gái ấy lo sợ , tưởng sẽ bị đánh đập hoặc bị hiếp nhưng không .

Kiện tháo cồng tay , cổ ra , gọi tên giúp việc và cũng là thông dịch viên ra giải thích .

Kiện nói rằng sẽ cho 2 cô gái 2 sự lựa chọn , 1 là trở thành người của Kiện , 2 là sự tự do , không bị xiềng xích .

Nhưng khi cả 2 cô gái nghe xong cũng thì đều lựa chọn người của Kiện , họ đã không còn nhà , không còn gia đình , gia đình đã bỏ rơi bọn họ rồi .

Nếu lựa chọn sự tự do , họ sẽ đi về đâu đây ?

Khi đã biết được ý định của 2 cô gái , Kiện cũng vui mừng .

Tiên Tiên kể từ đó đã có 1 bước ngoặt lớn trong cuộc đời , trở thành vợ của Kiện .

Còn riêng cô gái kia , Hồng Lan , bạn của Tiên Tiên , thì được Kiện gả cho đàn em của Kiện , Nguyễn Khuông , cho tới thời điểm hiện tại thì đã trở thành vợ chồng .

Quay trở lại cảnh tượng trước mắt này , sau khi Kiện và Tiên Tiên đã thay quần áo xong , trang phục không phải là Hán Phục mà là Âu Phục .

Quần áo dài nâu , vest , còn Tiên Tiên thì là váy dài , áo trắng , nói chung là khi nhìn vào thì còn tưởng đây là 2 người từ Châu Âu cơ .

Khi xong , 2 vợ chồng đi ra khỏi khu định cư người Việt , chưa kịp đi bao xa thì gặp ngay 1 anh lính Bảo Vệ , trang phục cũng không khác gì so với Bảo An tại Bình Lập là mấy , vừa mới gặp là anh ta nói .

" Ủa , anh Kiện , sáng sớm đã dậy rồi à ? "

Kiện cũng thân thiện đáp " Vâng , ngủ quá cũng không tốt , sao mà giàu được ? "

" Haha , anh cũng nói đùa quá nhỉ....... Mà ...... Anh liệu có đi về Liên Bang , để ăn tết không ?

" Không , gia đình anh thì không còn ai cả ? " Nghe câu hỏi này lòng Kiện cũng có chút buồn

Biết là chạm đến nỗi đau , người bảo vệ xin lỗi

" Em xin lỗi , em không biết ? "

" Không sao , chuyện đã qua hết cả rồi , vậy , còn em thì sao ? "

" Dạ ...... Có , Tiểu Đội của em tháng này sẽ về Liên Bang , cuối tháng 12 , đầu tháng 1 ạ ? "

Kiện nghe xong cũng vui , nói

" Thế thì mừng cho em , thôi ..... Anh còn có công việc , chào em " Kiên chào người bảo vệ khu định cư
— QUẢNG CÁO —

" Vâng , chúc anh 1 ngày tốt lành " Anh ta chào hỏi xong thì cũng tiếp tục công việc của mình , bảo vệ và trị an .

Còn Kiện lại hỏi Tiên Tiên rằng " Em muốn ăn gì , anh ăn cái đó ? " Kiện hỏi người vợ của mình

Tiên Tiên chỉ mất có đúng 5 giây suy nghĩ và nói " Bánh bao .....thì sao anh ? , lâu lắm ....
rồi .... em chưa ăn " Dù Tiên Tiên nói chút được tiếng Việt nhưng vẫn chưa thành thạo cho lắm , còn có một chút khó nghe nhưng vẫn hiểu được .

Kiện nghe xong thì cũng chiều theo ý của vợ mình " Bánh bao sao ? , cũng được đấy , chúng ta đi ăn ? "

Khi chuẩn bị đi thì Kiện thấy ngay trước mặt mình là 1 cái xe kéo và người kéo xe , Kiện tới trước người kéo xe , là 1 người Hoa , nói " Xe còn chỗ không ? "

Tên người Hoa kia cũng bất ngờ , khi thấy trước mắt mình là 2 người quốc , khuôn mặt của hắn vui vẻ , nói " Dạ , quý nhân các vị cần gì từ người kéo xe này ạ ? "

Tên người Hoa nói , Kiện không hiểu , cũng may là có Tiên Tiên bên cạnh dịch nghĩa cho hắn , sau khi hiểu rõ thì Kiện lại nói " 1 chuyến xe tới khu chợ Người Hoa gần nhất "

" Có ngay , mời quý vị lên xe "

Sau khi bàn bạc về giá cả xe , cả hai bắt đầu lên xe , rồi đi 1 chuyến tới 1 khu chợ người Hoa .

Tại Tô Giới Nga hay là cả Thiên Tân đều có 1 đặc điểm chung là phát triển .

Thiên Tân khá là phát triển so với những khu vực khác tại Đại Thanh, đường xá , nhà cửa , ngân hàng , nhà ga , hải cảng , nhà máy là có rất nhiều .

Kiến trúc Trung Hoa và Kiến trúc Phương Tây trộn lẫn vào nhau , tạo ra 1 sự kết hợp lạ kì khiến Thiên Tân thật sự rất khác biệt .

Nhà thờ cũng xây dựng rất nhiều , có nhiều giáo sĩ và giáo dân Trung Hoa tại đây , Tô Giới từ các nước ở đây cũng nhiều , mỗi nước quản lý 1 khu vực riêng , có luật lệ và tiền tệ riêng nên cũng loạn không ít .

Còn về Kiện và Tiên Tiên , sau vài phút đi xe , cuối cùng cũng tới được 1 khu chợ của Người Hoa , trước khi trả tiền cho người lái xe , ông ta hỏi .

" Thưa quý khách , quý khách rốt cuộc là người nước nào ạ ? "

Khi nghe xong câu hỏi , Kiện trả lời " Ông có thể biết rằng , chúng tôi là người Việt ? "

" Vâng , chúng tôi là người Việt ? "















Truyện có quá nhiều lỗi sai , mình khó có thể nào mà chấp nhận được , tạm thời truyện sẽ không ra , thông cảm .